Dismiss Notice

website miễn phí: www.bdslamdong.vn xem


Đà Lạt chuyển nhà thành hưng cây chùm ngây là một loại cây thân gỗ

Thảo luận trong 'Việc Làm Đà Lạt' bắt đầu bởi phuong7, 12/10/18.

  1. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng cây chùm ngây là một loại cây thân gỗ, tên khoa học của nó là Moringa có nguồn gốc ở Ấn Độ và đã phổ biến đến nhiều nơi ở châu Á, Trung và Nam Mỹ, châu Phi và Thái Bình Dương. Cây này có tán lá tinh tế và hoa màu vàng nhạt hấp dẫn. Có thể là một trong những cây hữu ích nhất trên thế giới, nó tạo ra các quả xanh dài đã được so sánh với một cây thánh giá giữa đậu phộng và măng tây. Rễ bóc vỏ được sử dụng như là một thay thế cho cải ngựa và lá ăn được làm cho một loại rau rất bổ dưỡng. Được biết tác dụng của lá nhỏ của nó chứa 7 lần Vit C cam, 4 lần Vit A của cà rốt, 4 lần canxi sữa, 3 lần kali của chuối, và 2 lần protein của sữa chua. Rễ cũng đã được ghi nhận là hữu ích trong nhiều biện pháp dân gian. Ở châu Phi, nó cũng được gọi là Cây kỳ diệu với rất nhiều công dụng. Cây mảnh mai, nửa rụng lá, nửa rụng lá, dài khoảng 10 m với những nhánh cây rủ xuống. Lá của nó là nhiều công dụng và được sử dụng tốt nhất trong nấu ăn. Phát triển mạnh ở vùng khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới, ra hoa và đậu quả một cách tự do và liên tục. Phát triển tốt nhất trên đất cát khô. Làm cho một cây bóng mát lý tưởng với khả năng chịu hạn cao.

    Đặc điểm sinh học

    Cây chùm ngây là cây thân gỗ nhỏ, cao từ 8 – 10 m. Lá kép lông chim, dài 30 – 60 cm, hình lông chim với nhiều lá chét màu xanh, không lông, dài 1,3 – 2,0 cm, hình trứng, mọc đối, có 6-9 đôi, rộng 0,3 – 0,6 cm, lá kèm bao lấy chồi. Hoa thơm, to, dạng hơi giống hoa đậu, tràng hoa gồm 5 cánh, màu trắng, vểnh lên, rộng khoảng 2,5 cm. Bộ nhị gồm 5 nhị thụ xen với 5 nhị kép. Bầu noãn 1 buồng có 3 lá noãn. Quả nang dài từ 30 – 120 cm, rộng khoảng 2 cm, khi khô mở thành 3 mảnh dày, chỗ có hạt hơi gồ lên, dọc theo quả có khía rãnh. Hạt nhiều (khoảng 20 hạt/quả), màu nâu đen, tròn dẹp có 3 cạnh, to khoảng 1 cm, có 3 cánh mỏng bao quanh.

    Rau chùm ngây có thể được dùng cho mọi lứa tuổi, đặc biệt là đối với trẻ em trong độ tuổi ăn dặm. Với hàm lượng chất dinh dưỡng dồi dào có trong rau sẽ giúp bé phát triển về mặt thể chất lẫn trí não.
    • [*]Trong quá trình cho bé ăn dặm, ngoài các loại thịt, cá thì rau cũng là một loại thực phẩm không thể thiếu. Rau chùm ngây cho bé ăn dặm có thể nói là sự lựa chọn tốt nhất cho một bữa ăn dinh dưỡng. Rau chùm ngây rất giàu chất bổ hiện được hai tổ chức thế giới WHO và FAO xem như là giải pháp ưu việt cho các bà mẹ thiếu sữa và trẻ em suy dinh dưỡng.[*]Khi cho trẻ ăn 20gr rau chùm ngây thì cung cấp được 90% lượng calcium, 100% vitamin C, vitamin A, 15% chất sắt, 10% chất đạm cần thiết và vitamin B bổ sung cần thiết cho trẻ. Với độ tuổi của bé thì bao nhiêu chất dinh dưỡng ấy sẽ giúp bé phát triển toàn diện về mặt thể chất lẫn trí não. Ngoài ra, ở độ tuổi ăn dặm rất khó để các mẹ sử dụng đa dạng các loại thực phẩm để cung cấp đủ chất cho trẻ. Nhưng khi sử dụng rau chùm ngây cho bé ăn dặm, bé sẽ được bổ sung dưỡng chất nhiều hơn cả quả và hoa, tính theo trọng lượng, trong đó vitamin C hơn cam 7 lần, vitamin A hơn cà rốt 4 lần, canxi gấp 4 lần sữa, sắt gấp 3 lần cải bó xôi, đạm nhiều gấp đôi sữa chua và potassium gấp 3 lần trái chuối. Rau chùm ngây kháng sâu bệnh rất tốt nên trong quá trình trồng rất ít sử dụng thuốc hóa học, nên các mẹ cũng có thể an tâm nhé![*]Đối với trẻ nhỏ từ 1-3 tuổi, khi cứ ăn khoảng 20gr lá tươi đồng thời sẽ được cung ứng với 90% canxi , 100% Vitamin C, Vitamin A, 15% chất sắt, 10% chất đạm cần thiết, đồng, và Vitamin B cần thiết cho cơ thể. taxi tải thành hưng
     
  2. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Tối thứ bảy, 13/10, tôi được bạn rủ ra phố đi bộ Bùi Viện chơi. Mang danh là phố đi bộ nhưng tôi thấy đây giống phố đi nhậu thì đúng hơn. Quán bia, quán bar, quán nhậu vỉa hè cùng lượng người quá đông khiến không gian ở đây rất bức bối.

    Người ngồi nhậu tràn xuống hết lòng đường, chỉ chừa lối đi chừng rộng chừng 2 mét. Hầu hết là người Việt ngồi nhậu, khách tây chỉ lẻ tẻ.

    Tôi cứ tưởng đây là phố "Tây" hút khách du lịch nhưng nhưng nhìn cũng chẳng khác gì các phố nhậu tràn lan ở Việt Nam. Tuy nhiên vì mang danh phố "đi bộ" nên hàng quáng có quyền tràn xuống bày bàn ghế cho khách ngồi giữa lòng đường? Các màn biểu diễn nghệ thuật đường phố vắng bóng vì đã bịngười ăn nhậu chiếm hết chỗ.

    [​IMG]


    Người ngồi nhậu giữa lòng đường phố đi bộ Bùi Viện, ảnh chụp vào 23h30 ngày 13/10. Ảnh: Yến Thanh.

    Tôi thấy phố Bùi Viện khác xa những phố Tây như Khao San (Thái Lan) Siemriep (Campuchia), Luang Pha Bang (Lào) là nơi rất thu hút khách du lịch nước ngoài với tư cách là một điểm đến văn hoá. Còn phố Bùi Viện thì hút người Việt đến để nhậu.

    Chính thức khai trương vào ngày 20/8/2017, chỉ sau một năm hoạt động mà tôi thấy phố đi bộ Bùi Viện đã đi chệch hướng với mục tiêu ban đầu.
     
  3. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Tôi được biết hệ thống túi khí thường được đặt quanh xe tại các vị trí như: Túi khí trước, túi khí bên, túi khí rèm, túi khí đầu gối, túi khí trung tâm phía sau, túi khí dây đai an toàn hay thậm chí cả túi khí trên trần xe.

    Túi khí phía trước được xem là phổ biến nhất trên xe hơi hiện nay và là trang bị bắt buộc tại nhiều quốc gia trên thế giới. Túi khí trước được bật nổ từ phía dưới bảng táp lô trước mặt người lái và hành khách trong những vụ va chạm trực diện để ngăn ngừa hành khách va đập vào các chi tiết của nội thất. Nhưng sao chiếc siêu xe khoảng 16 tỷ đồng của ca sĩ Tuấn Hưng bị vỡ nát đầu, tôi lại không thấy bung túi khí ở vị trí vô lăng người lái?
     
  4. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Tháng 4/2016, Nigel Wilkinson, 43 tuổi - một nhiếp ảnh gia ở Bristol (Anh) đã mời Steven Featley đi uống rượu. Họ tình cờ biết nhau qua một trang web của những người yêu nhiếp ảnh. Họ gặp nhau tại quán bar ở trung tâm Bedminster, Bristol và sau đó đi ăn tối. Cuộc nói chuyện vui vẻ mở ra cho Steven Featley một tương lai tốt đẹp.

    Điều cuối cùng Steven nhớ là anh cảm thấy chóng mặt, vã mồ hôi, không thể kiểm soát được hành vi sau khi uống một cốc nước Wilkinson đưa cho và xin phép vào phòng vệ sinh, nơi anh ngất lịm, Steven kể với cảnh sát.

    Vào cuối đêm hôm đó, chàng trai 19 tuổi cho biết mình bị người đàn ông đưa về căn hộ của anh ta và cưỡng hiếp trong khi anh bất tỉnh. Khi tỉnh dậy, Steven phát hiện mình đang nằm cạnh người đàn ông nổi tiếng trên giường, trần truồng và đau đớn.

    Phải đến tối hôm đó, Steven mới có thể thoát ra khỏi căn hộ của Nigel Wilkinson. Sáng hôm sau, gia đình đưa nam sinh này đi báo cảnh sát. Tuy nhiên, khi tới nhà của Wilkinson để thi hành lệnh bắt giữ, cảnh sát tìm thấy Ricci Watt - một nạn nhân 23 tuổi khác đang nằm trên ghế sofa, lay mãi không dậy.

    Trong khi Wilkinson bị đưa về sở cảnh sát thì Ricci Watt được chuyển tới bệnh viện. Tại đây, các bác sĩ phát hiện người này đã sử dụng chất kích thích và cả thuốc an thần với lượng lớn. Chất này cũng được tìm thấy sau khi xét nghiệm máu của Steven. Ngoài ra, cả Steven và Watt đều không có chút ý thức nào về những gì đã xảy ra cho đến khi tỉnh lại.

    Mắc bẫy vì muốn nổi tiếng

    Trong quá trình tìm kiếm ngôi nhà, cảnh sát cũng đã tìm thấy trong máy tính của Wilkinson các bức ảnh của nhiều người đàn ông, vài người trong số họ trần truồng và có vẻ tất cả đều đang bất tỉnh. Ngoài ra, trong nhà còn có nhiều loại chất kích thích, thuốc kích dục, chất gây nghiện và an thần khác.

    Nigel Wilkinson là nhiếp ảnh gia nghiệp dư đồng thời cũng là người đồng tính và là một con nghiện ma túy từ nhiều năm nay. Để thỏa mãn nhu cầu tình dục quái đản của mình, Wilkinson đã sử dụng nhiều trang mạng xã hội để tìm những chàng trai trẻ và chơi bời, tự quảng cáo mình như một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp có thể đào tạo họ thành người mẫu cũng như thực hiện những bộ ảnh đắt giá giúp họ nổi tiếng một cách nhanh chóng.

    Bằng cách này, rất nhiều “con mồi” đã bị mắc câu. Theo lời hẹn, các nạn nhân tới nhà Nigel Wilkinson, sau đó được mời những ly rượu mạnh, những cốc nước pha với chất kích thích để khiến họ “trở nên ngoan ngoãn”. Sau đó, hắn cưỡng hiếp một cách tàn bạo, thậm chí còn tự tay ghi hình lại toàn bộ hành vi bệnh hoạn của mình.

    Wilkinson đã bị cáo buộc 11,5 năm tù cho hai tội hiếp dâm và ba tội liên quan đến sử dụng chất kích thích có chủ đích để thực hiện hành vi cưỡng hiếp. Cảnh sát cho biết số lượng nạn nhân có thể lên tới con số lớn nhưng nhiều người không nhận thức được điều gì đã xảy ra hoặc cảm thấy xấu hổ nên đã. taxi tải thành hưng
     
  5. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Tháng 4/2016, Nigel Wilkinson, 43 tuổi - một nhiếp ảnh gia ở Bristol (Anh) đã mời Steven Featley đi uống rượu. Họ tình cờ biết nhau qua một trang web của những người yêu nhiếp ảnh. Họ gặp nhau tại quán bar ở trung tâm Bedminster, Bristol và sau đó đi ăn tối. Cuộc nói chuyện vui vẻ mở ra cho Steven Featley một tương lai tốt đẹp.

    Điều cuối cùng Steven nhớ là anh cảm thấy chóng mặt, vã mồ hôi, không thể kiểm soát được hành vi sau khi uống một cốc nước Wilkinson đưa cho và xin phép vào phòng vệ sinh, nơi anh ngất lịm, Steven kể với cảnh sát.

    Vào cuối đêm hôm đó, chàng trai 19 tuổi cho biết mình bị người đàn ông đưa về căn hộ của anh ta và cưỡng hiếp trong khi anh bất tỉnh. Khi tỉnh dậy, Steven phát hiện mình đang nằm cạnh người đàn ông nổi tiếng trên giường, trần truồng và đau đớn.

    Phải đến tối hôm đó, Steven mới có thể thoát ra khỏi căn hộ của Nigel Wilkinson. Sáng hôm sau, gia đình đưa nam sinh này đi báo cảnh sát. Tuy nhiên, khi tới nhà của Wilkinson để thi hành lệnh bắt giữ, cảnh sát tìm thấy Ricci Watt - một nạn nhân 23 tuổi khác đang nằm trên ghế sofa, lay mãi không dậy.

    Trong khi Wilkinson bị đưa về sở cảnh sát thì Ricci Watt được chuyển tới bệnh viện. Tại đây, các bác sĩ phát hiện người này đã sử dụng chất kích thích và cả thuốc an thần với lượng lớn. Chất này cũng được tìm thấy sau khi xét nghiệm máu của Steven. Ngoài ra, cả Steven và Watt đều không có chút ý thức nào về những gì đã xảy ra cho đến khi tỉnh lại.

    Mắc bẫy vì muốn nổi tiếng

    Trong quá trình tìm kiếm ngôi nhà, cảnh sát cũng đã tìm thấy trong máy tính của Wilkinson các bức ảnh của nhiều người đàn ông, vài người trong số họ trần truồng và có vẻ tất cả đều đang bất tỉnh. Ngoài ra, trong nhà còn có nhiều loại chất kích thích, thuốc kích dục, chất gây nghiện và an thần khác.

    Nigel Wilkinson là nhiếp ảnh gia nghiệp dư đồng thời cũng là người đồng tính và là một con nghiện ma túy từ nhiều năm nay. Để thỏa mãn nhu cầu tình dục quái đản của mình, Wilkinson đã sử dụng nhiều trang mạng xã hội để tìm những chàng trai trẻ và chơi bời, tự quảng cáo mình như một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp có thể đào tạo họ thành người mẫu cũng như thực hiện những bộ ảnh đắt giá giúp họ nổi tiếng một cách nhanh chóng.

    Bằng cách này, rất nhiều “con mồi” đã bị mắc câu. Theo lời hẹn, các nạn nhân tới nhà Nigel Wilkinson, sau đó được mời những ly rượu mạnh, những cốc nước pha với chất kích thích để khiến họ “trở nên ngoan ngoãn”. Sau đó, hắn cưỡng hiếp một cách tàn bạo, thậm chí còn tự tay ghi hình lại toàn bộ hành vi bệnh hoạn của mình.

    Wilkinson đã bị cáo buộc 11,5 năm tù cho hai tội hiếp dâm và ba tội liên quan đến sử dụng chất kích thích có chủ đích để thực hiện hành vi cưỡng hiếp. Cảnh sát cho biết số lượng nạn nhân có thể lên tới con số lớn nhưng nhiều người không nhận thức được điều gì đã xảy ra hoặc cảm thấy xấu hổ nên đã. taxi tải thành hưng
     
  6. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Công an tỉnh An Giang vừa ra lệnh tạm giữ người trong trường hợp khẩn cấp đối với Ngô Văn Nguyên (29 tuổi, xã Long Giang, huyện Chợ Mới, An Giang), để điều tra về hành vi dùng kéo đâm chết người. Nạn nhân là anh Lê Văn Tùng (30 tuổi, ngụ cùng địa phương).

    Trước đó, vào tối 12/10, Nguyên cùng anh Tùng, Huỳnh Tuấn Kiệt (23 tuổi) và một số người khác uống rượu tại nhà một người bạn ở xã Long Giang (huyện Chợ Mới).

    Trong cuộc nhậu, Nguyên đưa cho Kiệt 500.000 đồng để mua ma túy đá về sử dụng. Tuy nhiên, anh Kiệt không đồng ý và nói: “Tôi nghỉ chơi rồi, tôi lo làm ăn”, Nguyên tức giận, chửi thề và dùng tay đánh Kiệt. Anh Tùng lao vào can ngăn thì làm Nguyên ngã xuống đất.

    Nguyên lấy cây kéo rượt nhóm bạn nhậu để đâm khiến mọi người tháo chạy. Nguyên sau đó tìm thấy anh Tùng, hai bên lao vào đánh nhau. Thất thế, anh Tùng bỏ chạy nhưng vẫn bị Nguyên đuổi kịp dùng kéo đâm nhiều nhát vào người khiến anh gục tại chỗ.

    Anh Tùng được người dân đưa vào Bệnh viện đa khoa trung tâm An Giang cấp cứu nhưng do vết thương quá nặng nên đã tử vong. Còn Nguyên được gia đình đưa đến Bệnh viện đa khoa trung tâm An Giang điều trị thương tích, khi Nguyen vừa xuất viện thì bị cảnh sát bắt giữ. taxi tải thành hưng
     
  7. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng “Chỉ vì gia đình nghèo quá, mới cắn răng làm “phi công trẻ”, làm “trò chơi” cho những quý bà lắm tiền nhiều của chứ có ai mong muốn như vậy đâu”- lời tâm sự có vẻ rất thật của một tiếp viên phòng trà tên Ngọc Kỳ trên đường Cao Thắng (quận 3, TP HCM).

    Học đến lớp 9 thì nghỉ, Kỳ lên Sài Gòn với mong muốn lập nghiệp. Tuy học thấp nhưng Kỳ được trời phú cho vóc dáng cao ráo, vạm vỡ và có nét gì đó rất lãng tử.

    Cậu nhanh chóng xin được công việc phục vụ ở một quán bar và để rồi 2 tháng sau thành một “trai bao” chính hiệu của một trong những quý bà U50.

    Với cái miệng dẻo quẹo cùng những lời nói ngọt như mật của mình, Kỳ nhanh chóng được “vợ” hơn mình trên 20 tuổi sắm sửa cho mọi thứ. ĐTDĐ đắt tiền, xe xịn, quần áo đẹp… cậu muốn là có.

    Thế nhưng đổi lại, mỗi khi “vợ” muốn là “cậu” phải ngay lập tức có mặt bất kể giờ giấc. Thậm chí, nửa đêm đang ngủ mơ màng, “vợ” gọi là cậu phải lập tức có mặt để “đáp ứng” người tình. “Bây giờ nếu cho em được lựa chọn lại em sẽ không bao giờ làm cái nghề này. Tuy có tiền, được ăn ngon, mặc đẹp nhưng rất nhơ bẩn và rẻ rúng”.
    Khi nào “vợ” muốn, các phi công trẻ đều phải có mặt ngay lập tức để đáp ứng.( ảnh minh họa )
    Với những trải nghiệm của mình, Kỳ dễ dàng nhận ra đâu là những quý bà đến phòng trà với mục đích nghe nhạc chân chính, đâu là kẻ muốn đến để “săn” trai.
    Cậu nhớ lại người tình đầu khi vừa mới đặt chân vào nghề. Đó là người phụ nữ chừng 40 tuổi, tên Thúy, là một doanh nhân giàu có, con cái đều đã trưởng thành nên không phải lo nghĩ gì nhiều.

    Chỉ phiền não mỗi ông chồng, làm GĐ một Công ty nên thường xuyên đi công tác, nhậu nhẹt với đối tác bất kể ngày đêm. Ngoài ra, ông ấy còn có nhân tình khiến tình cảm vợ chồng rạn nứt.

    Mặc dù chưa ly hôn nhưng hai người từ lâu đã không còn sống chung một nhà. Con cái đều có gia thất riêng nên bà phải ở một mình trong căn biệt thự rộng lớn ở quận 7. Chính vì buồn chán nên bà hay tới các tụ điểm ăn chơi để giải khuây. Và phòng trà nơi Kỳ làm việc lúc đó chính là địa điểm yêu thích của bà ta.

    Thấy Kỳ điển trai, lại là “lính mới”, trông ngây thơ, chân chất nên lần đầu tiên mới gặp cậu, bà Thúy đã “kết” cậu.

    Bà ta kể lể rất nhiều về hoàn cảnh của mình khiến một gã trai nghèo khó như cậu đã mủi lòng. Bà ấy tỏ ra tử tế khi lúc nào cũng bo cho Kỳ rất nhiều tiền. Sự chân thành của một người phụ nữ bao giờ cũng khiến những người đàn ông cảm động. Sự thiếu thốn tình cảm của một người phụ nữ và khao khát được chia sẻ đã khiến chàng trai trong sáng vừa mới bước chân vào đời đổ gục hoàn toàn.

    Sau vài lần tới phòng trà, bà Thúy trở thành khách quen của Kỳ. Hàng tuần, bà tới đây 2-3 lần. Nhưng bỗng một tuần liền không thấy bà tới, Kỳ liều gọi điện hỏi thăm thì được biết bà bị ốm, đang ở nhà nghỉ.

    Trong điện thoại bà còn kêu buồn chán và ngỏ ý bảo Kỳ rảnh thì tới thăm. Vốn thân thiết, lại có thiện cảm nên chọn ngày chủ nhật, cậu tới căn biệt thự của bà. Khi vừa mới vào nhà, Kỳ cảm thấy choáng ngợp trước sự giàu có của gia chủ thì bà Thúy bỗng xuất hiện với bộ đồ ngủ mỏng tang.

    “Lúc đó, em thật sự rất hoảng. Một lúc sau thì bà ta mời em vào phòng uống nước. Tuy nhiên, khi em còn đang bỡ ngỡ thì bà ta bỗng quay sang ôm chầm lấy em và nói: “Nếu anh đồng ý làm người tình của em thì sau này anh muốn gì sẽ có cái đó. Tiền không thành vấn đề”.

    Lúc đó, vì ma lực của đồng tiền em đành nhắm mắt đưa chân để phục vụ bà ấy. Sau 2 tháng làm “chồng” bà ta thì cơ thể em bị suy nhược bởi “nhu cầu” của bà ấy rất cao. Em chịu không nổi nên đã xin thôi việc tại phòng trà và chuyển đi chỗ khác, cắt hoàn toàn liên lạc với bà ta”- Ngọc Kỳ vẫn còn ám ảnh mỗi khi nhớ lại.
    Theo Ngọc Kỳ, những ai đã trải qua nghề này, cầm được đồng tiền trong tay mới thấy hết được sự nhục nhã, đắng cay. Kỳ cho biết: “Trong số những quý bà, quý cô tới vũ trường, ngoài những người đến với mục đích trong sáng, cũng có không ít những người chỉ vì chuyện gia đình đổ vỡ, hay trốn chồng con để tìm nơi giải khuây, nhất là tìm “của lạ” và thỏa mãn ham muốn khi tuổi xuân đã qua mà cơ thể vẫn còn sung sức.taxi tải thành hưng
     
  8. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng câu chuyện sống ảo không thể tin được. Điển hình trong số những cú “bóc phốt” sống ảo kinh điển là chuyện cô gái dùng ảnh “lượm nhặt” của người khác để lừa mọi người rằng có bạn trai đại gia, hay chuyện một nam thanh niên trộm ảnh “đập hộp” điện thoại iPhone mới toanh của người khác để khoe khoang, hay là chuyện cô gái trẻ bức xúc vì bị một anh chàng “ở tận đẩu tận đâu, không hề quen biết” nhận làm bạn gái suốt 2 năm liền...

    Chưa dừng lại ở đó, cư dân mạng lại vừa phát hiện ra một trường hợp lừa đảo khá tinh vi khác, lần này, “thủ phạm” rảnh rỗi sống ảo suốt... 3 năm mới bị lộ.

    Người phát hiện ra chân tướng và đứng là “bóc phốt” cô nàng N.T.K.B sống ảo 3 năm là R.O. Facebooker này đưa ra rất nhiều bằng chứng cho thấy K.B đã lượm nhặt những bức ảnh liên quan đến đồ ăn từ những món đơn giản như cơm rang, cơm hộp, cho đến những đồ ăn phức tạp như các loại bánh, hồng khô... từ khắp nơi trên mạng Internet, sau đó đăng tải trên trang cá nhân khoe rằng cô ta tự tay vào bếp thực hiện.

    Để không bị phát hiện, K.B đã ăn cắp hình ảnh từ rất nhiều nguồn khác nhau, có khi là của cá nhân một ai đó (tất nhiên là không có bạn chung với cô nàng), cũng có khi là của các nhà hàng, quán ăn... K.B còn “chuyên nghiệp” tới mức chỉ chuyên chọn ảnh cũ, ảnh đăng một vài năm trước, tránh cho người quen của tác giả nhận thấy hình ảnh quen.

    Suốt 3 năm “sống ảo”, K.B nhận được nhiều lời khen ngợi đảm đang, khéo tay, người con gái trong mơ... Thậm chí, nhiều người bạn thấy rằng K.B có tài năng nấu nướng như vậy còn thường xuyên nhờ K.B chỉ dẫn, tư vấn trong khoản bếp núc.

    ãi cho tới khi chuyện này bại lộ, nhiều bạn bè của K.B mới té ngửa. Và câu chuyến sống ảo của K.B khiến cho nhiều người phải thốt lên “không thể tin được”. Dân mạng châm biếm cô nàng bằng nhiều biệt danh: cô gái dành cả thanh xuân để sống ảo, cô gái lừa đảo đỉnh cao...

    Hiện tại, cộng đồng mạng vẫn đang lan truyền câu chuyện "sống ảo kinh điển" của K.B còn người trong cuộc thì giữ im lặng.

    Đứng trước một ví dụ minh họa sống động về "đẳng cấp sống ảo" của một bộ phận giới trẻ, nhiều người bày tỏ rằng họ không thể hiểu được vì sao phải “sống ảo” như vậy. Các ý kiến tranh luận về chủ đề này hiện đang được quan tâm trên mạng xã hội. taxi tải thành hưng
     
  9. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Như tin đã đưa, vụ án mạng xảy ra chiều 21/10 tại một khách sạn ở phường Hợp Minh, TP Yên Bái, tỉnh Yên Bái. Nạn nhân được xác định là chị Hoàng Thị L. (26 tuổi, trú tại xã Việt Hồng, huyện Trấn Yên, Yên Bái).

    Quá trình điều tra, cảnh sát làm rõ nghi phạm gây án là Bùi Anh Mỹ (34 tuổi, cùng trú tại xã Việt Hồng, Trấn Yên). Mỹ và chị L. là em rể - chị dâu. Hai người có quan hệ tình cảm với nhau và đã nhiều lần bị gia đình nhắc nhở. Sau khi gây án, sợ hãi về hành vi của mình, Mỹ đi xe máy lao thẳng vào ô tô đi ngược chiều nhằm tự sát nhưng không chết mà chỉ bị thương.

    Bước đầu, tại cơ quan điều tra, Mỹ khai nhận có quan hệ tình cảm với chị dâu. Trưa 21/10, Mỹ hẹn chị L. đến khách sạn tâm sự. Thấy chị dâu nói muốn ly dị, Mỹ khuyên can nhưng chị L. không nghe nên đã khống chế, bóp cổ cho đến khi nạn nhân bất động.

    Vụ án đang tiếp tục được làm rõ. taxi tải thành hưng
     
  10. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Như tin đã đưa, vụ án mạng xảy ra chiều 21/10 tại một khách sạn ở phường Hợp Minh, TP Yên Bái, tỉnh Yên Bái. Nạn nhân được xác định là chị Hoàng Thị L. (26 tuổi, trú tại xã Việt Hồng, huyện Trấn Yên, Yên Bái).

    Quá trình điều tra, cảnh sát làm rõ nghi phạm gây án là Bùi Anh Mỹ (34 tuổi, cùng trú tại xã Việt Hồng, Trấn Yên). Mỹ và chị L. là em rể - chị dâu. Hai người có quan hệ tình cảm với nhau và đã nhiều lần bị gia đình nhắc nhở. Sau khi gây án, sợ hãi về hành vi của mình, Mỹ đi xe máy lao thẳng vào ô tô đi ngược chiều nhằm tự sát nhưng không chết mà chỉ bị thương.

    Bước đầu, tại cơ quan điều tra, Mỹ khai nhận có quan hệ tình cảm với chị dâu. Trưa 21/10, Mỹ hẹn chị L. đến khách sạn tâm sự. Thấy chị dâu nói muốn ly dị, Mỹ khuyên can nhưng chị L. không nghe nên đã khống chế, bóp cổ cho đến khi nạn nhân bất động.

    Vụ án đang tiếp tục được làm rõ. taxi tải thành hưng
     
  11. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Như tin đã đưa, vụ án mạng xảy ra chiều 21/10 tại một khách sạn ở phường Hợp Minh, TP Yên Bái, tỉnh Yên Bái. Nạn nhân được xác định là chị Hoàng Thị L. (26 tuổi, trú tại xã Việt Hồng, huyện Trấn Yên, Yên Bái).

    Quá trình điều tra, cảnh sát làm rõ nghi phạm gây án là Bùi Anh Mỹ (34 tuổi, cùng trú tại xã Việt Hồng, Trấn Yên). Mỹ và chị L. là em rể - chị dâu. Hai người có quan hệ tình cảm với nhau và đã nhiều lần bị gia đình nhắc nhở. Sau khi gây án, sợ hãi về hành vi của mình, Mỹ đi xe máy lao thẳng vào ô tô đi ngược chiều nhằm tự sát nhưng không chết mà chỉ bị thương.

    Bước đầu, tại cơ quan điều tra, Mỹ khai nhận có quan hệ tình cảm với chị dâu. Trưa 21/10, Mỹ hẹn chị L. đến khách sạn tâm sự. Thấy chị dâu nói muốn ly dị, Mỹ khuyên can nhưng chị L. không nghe nên đã khống chế, bóp cổ cho đến khi nạn nhân bất động.

    Vụ án đang tiếp tục được làm rõ. taxi tải thành hưng
     
  12. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Tột cùng nỗi đau, tôi chọn cách tha thứ

    chuyển nhà thành hưng Tuổi 20, tôi khao khát một người đàn ông đủ mạnh mẽ, bản lĩnh, giỏi giang hơn mình để có thể dựa vào. Một chàng hoàng tử như trong những giấc mơ cổ tích đến và dắt tay mình cùng đi. Nhưng người đàn ông ấy không đến ở tuổi hai mươi. Chàng lại đến, khi tôi đã trở thành người đàn bà đầu bù tóc rối, sợ hãi tìm những nếp nhăn trong gương mỗi ngày, khi sự nhiệt huyết yêu đương trong tôi đã mỏi mệt, chỉ còn sự mặc cảm khoét ruỗng mình đến nỗi thấy mình cô đơn hơn cả một con ốc lang thang trên sa mạc. Không còn những căng tràn sức sống, không còn những nông nổi để bất chấp mộng mơ, tôi ôm nỗi đau rất đàn bà - nỗi đau bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình khao khát từ chối.

    Nỗi đau bị từ chối không phải hồn nhiên như tuổi 20, từ chối nắm tay nhau đi cùng một đoạn đường cho khác người xa lạ rồi vội vã quên nhau trước ngã ba đường. Nỗi đau bị từ chối của một người đàn bà tự thấy mình già nua ở cuối mùa nhan sắc, là nỗi đau khi thấy bản thân không còn được khao khát nữa. Người đàn bà già nua xấu xí, cố siết lấy bàn tay người đàn ông của mình mãi mà vẫn không chặt, vì người đàn bà ấy không còn được nắm tay nữa. Ở tuổi hai mươi, người đàn bà khinh khỉnh đón nhận những ánh mắt dán chặt vào bộ ngực căng tràn hay cặp đùi mơn mởn của mình, suy nghĩ làm cách nào để đưa được cô gái ấy lên giường. Bây giờ, người đàn ông liếc ngang người đàn bà già nua ấy một cách hời hợt và nghĩ trong đầu, làm thế nào để không phải lên giường với người đàn bà này.

    Có những đêm trằn trọc, người đàn bà già nua ấy cố tình nhắn cho người đàn ông một dòng tin rằng "em nhớ anh", để nhận lại lời xua đuổi một cách lịch sự trăm lần như một: "Em ngủ đi". Không đơn giản là đau. Cũng không phải là nỗi buồn hay sự hụt hẫng mà là một thứ hanh hao rất khó gọi tên.

    Ngày bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình từng khao khát từ chối, tôi gọi đó là một trong những ngày tận cùng của tuyệt vọng. Không tham gia một trận chiến, mà vẫn thấy bản thân đầy thương tích. Tôi ôm ngực mình rạn vỡ, để nhắc nhở mình rằng, mình đã gầy mòn, héo úa như một cành hoa. Người đàn ông duy nhất mà tôi khao khát tìm mọi cách để lảng tránh tôi, chính xác hơn là lảng tránh để phải làm tình với tôi. Nỗi đau đó được gọi là vĩnh viễn. Đến chết cũng không bao giờ xóa nhòa được.

    Tôi vẫn biết bản thân sẽ chẳng mở lòng với một ai thêm, càng không bao giờ đặt mình quỵ lụy trước tình yêu hay ràng buộc trước bất kỳ một mối quan hệ nào, nhưng nỗi đau bị từ chối, nỗi đau khi phải thừa nhận bản thân không bao giờ được khao khát nữa, quả thực lớn bằng vết thương chí mạng. Sự kiêu hãnh trong tôi đã bị đánh gục hoàn toàn. Nhưng anh vẫn mãi mãi cho rằng, mình vô can.

    Vậy thì, nếu không chọn tha thứ cho cuộc đời, tôi biết phải tha thứ cho ai?

    Tận cùng đêm là… ngày

    Hằng đêm, trước khi khép mắt lại để cố vùi mình vào giấc ngủ nhọc nhằn, tôi vẫn thường tự nhắc nhủ bản thân rằng: Hãy tha thứ cho cuộc đời. Dù cho cuộc đời có vùi dập mình đến đâu, dù cho con người có tráo trở xấu xa đến cỡ nào, mình hãy tha thứ cho tất cả. Mình tha thứ cho cuộc đời, thì cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình. Nước mắt cũng lấp lánh như kim cương, đừng sợ phải khóc. Hãy sợ, khi nước mắt không còn rơi được nữa. Còn biết khóc nghĩa là còn biết tha thiết với cuộc đời, còn biết lưu luyến với tình người, sao phải sợ nước mắt đến vậy?

    Đêm dù có dài đến đâu thì tận cùng đêm cũng là ngày! Tận cùng của nỗi tuyệt vọng, ta sẽ thấy tuyệt vọng cũng đẹp như những vì sao trong đêm tối.

    Có những tháng ngày tuyệt vọng đến cùng cực, ôm nỗi buồn của một cô gái đầy bỡ ngỡ trước cuộc đời đã bị những xót xa cào xước hay ôm nỗi đau đớn của một người đàn bà đã biết nếm thấy vị ngọt trong nước mắt, tôi đều cảm thấy mình bình yên đến lạ lùng. Sóng gió vẫn gầm gào ngoài kia, nhưng trong trái tim này, tôi vẫn tìm được bình yên bởi trái tim đã biết lựa chọn bao dung và tha thứ. Khi ấy, tôi lại tha thiết tin rằng, rồi cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình dẫu mình có làm biết bao điều xuẩn ngốc.

    Đột ngột, đến một cái tuổi, tôi cảm thấy cô đơn có vị ngọt the cay của một viên kẹo bạc hà. Không phải cái kiểu giả vờ chai sạn, tôi không muốn mình từ chối những đặc quyền chỉ có ở tuổi thanh xuân, vẫn luôn muốn sống như ở tuổi thanh xuân, chỉ là trái tim biết rung động nhưng không thể nào thổn thức nữa. taxi tải thành hưng
     
  13. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Tột cùng nỗi đau, tôi chọn cách tha thứ

    chuyển nhà thành hưng Tuổi 20, tôi khao khát một người đàn ông đủ mạnh mẽ, bản lĩnh, giỏi giang hơn mình để có thể dựa vào. Một chàng hoàng tử như trong những giấc mơ cổ tích đến và dắt tay mình cùng đi. Nhưng người đàn ông ấy không đến ở tuổi hai mươi. Chàng lại đến, khi tôi đã trở thành người đàn bà đầu bù tóc rối, sợ hãi tìm những nếp nhăn trong gương mỗi ngày, khi sự nhiệt huyết yêu đương trong tôi đã mỏi mệt, chỉ còn sự mặc cảm khoét ruỗng mình đến nỗi thấy mình cô đơn hơn cả một con ốc lang thang trên sa mạc. Không còn những căng tràn sức sống, không còn những nông nổi để bất chấp mộng mơ, tôi ôm nỗi đau rất đàn bà - nỗi đau bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình khao khát từ chối.

    Nỗi đau bị từ chối không phải hồn nhiên như tuổi 20, từ chối nắm tay nhau đi cùng một đoạn đường cho khác người xa lạ rồi vội vã quên nhau trước ngã ba đường. Nỗi đau bị từ chối của một người đàn bà tự thấy mình già nua ở cuối mùa nhan sắc, là nỗi đau khi thấy bản thân không còn được khao khát nữa. Người đàn bà già nua xấu xí, cố siết lấy bàn tay người đàn ông của mình mãi mà vẫn không chặt, vì người đàn bà ấy không còn được nắm tay nữa. Ở tuổi hai mươi, người đàn bà khinh khỉnh đón nhận những ánh mắt dán chặt vào bộ ngực căng tràn hay cặp đùi mơn mởn của mình, suy nghĩ làm cách nào để đưa được cô gái ấy lên giường. Bây giờ, người đàn ông liếc ngang người đàn bà già nua ấy một cách hời hợt và nghĩ trong đầu, làm thế nào để không phải lên giường với người đàn bà này.

    Có những đêm trằn trọc, người đàn bà già nua ấy cố tình nhắn cho người đàn ông một dòng tin rằng "em nhớ anh", để nhận lại lời xua đuổi một cách lịch sự trăm lần như một: "Em ngủ đi". Không đơn giản là đau. Cũng không phải là nỗi buồn hay sự hụt hẫng mà là một thứ hanh hao rất khó gọi tên.

    Ngày bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình từng khao khát từ chối, tôi gọi đó là một trong những ngày tận cùng của tuyệt vọng. Không tham gia một trận chiến, mà vẫn thấy bản thân đầy thương tích. Tôi ôm ngực mình rạn vỡ, để nhắc nhở mình rằng, mình đã gầy mòn, héo úa như một cành hoa. Người đàn ông duy nhất mà tôi khao khát tìm mọi cách để lảng tránh tôi, chính xác hơn là lảng tránh để phải làm tình với tôi. Nỗi đau đó được gọi là vĩnh viễn. Đến chết cũng không bao giờ xóa nhòa được.

    Tôi vẫn biết bản thân sẽ chẳng mở lòng với một ai thêm, càng không bao giờ đặt mình quỵ lụy trước tình yêu hay ràng buộc trước bất kỳ một mối quan hệ nào, nhưng nỗi đau bị từ chối, nỗi đau khi phải thừa nhận bản thân không bao giờ được khao khát nữa, quả thực lớn bằng vết thương chí mạng. Sự kiêu hãnh trong tôi đã bị đánh gục hoàn toàn. Nhưng anh vẫn mãi mãi cho rằng, mình vô can.

    Vậy thì, nếu không chọn tha thứ cho cuộc đời, tôi biết phải tha thứ cho ai?

    Tận cùng đêm là… ngày

    Hằng đêm, trước khi khép mắt lại để cố vùi mình vào giấc ngủ nhọc nhằn, tôi vẫn thường tự nhắc nhủ bản thân rằng: Hãy tha thứ cho cuộc đời. Dù cho cuộc đời có vùi dập mình đến đâu, dù cho con người có tráo trở xấu xa đến cỡ nào, mình hãy tha thứ cho tất cả. Mình tha thứ cho cuộc đời, thì cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình. Nước mắt cũng lấp lánh như kim cương, đừng sợ phải khóc. Hãy sợ, khi nước mắt không còn rơi được nữa. Còn biết khóc nghĩa là còn biết tha thiết với cuộc đời, còn biết lưu luyến với tình người, sao phải sợ nước mắt đến vậy?

    Đêm dù có dài đến đâu thì tận cùng đêm cũng là ngày! Tận cùng của nỗi tuyệt vọng, ta sẽ thấy tuyệt vọng cũng đẹp như những vì sao trong đêm tối.

    Có những tháng ngày tuyệt vọng đến cùng cực, ôm nỗi buồn của một cô gái đầy bỡ ngỡ trước cuộc đời đã bị những xót xa cào xước hay ôm nỗi đau đớn của một người đàn bà đã biết nếm thấy vị ngọt trong nước mắt, tôi đều cảm thấy mình bình yên đến lạ lùng. Sóng gió vẫn gầm gào ngoài kia, nhưng trong trái tim này, tôi vẫn tìm được bình yên bởi trái tim đã biết lựa chọn bao dung và tha thứ. Khi ấy, tôi lại tha thiết tin rằng, rồi cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình dẫu mình có làm biết bao điều xuẩn ngốc.

    Đột ngột, đến một cái tuổi, tôi cảm thấy cô đơn có vị ngọt the cay của một viên kẹo bạc hà. Không phải cái kiểu giả vờ chai sạn, tôi không muốn mình từ chối những đặc quyền chỉ có ở tuổi thanh xuân, vẫn luôn muốn sống như ở tuổi thanh xuân, chỉ là trái tim biết rung động nhưng không thể nào thổn thức nữa. taxi tải thành hưng
     
  14. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Tột cùng nỗi đau, tôi chọn cách tha thứ

    chuyển nhà thành hưng Tuổi 20, tôi khao khát một người đàn ông đủ mạnh mẽ, bản lĩnh, giỏi giang hơn mình để có thể dựa vào. Một chàng hoàng tử như trong những giấc mơ cổ tích đến và dắt tay mình cùng đi. Nhưng người đàn ông ấy không đến ở tuổi hai mươi. Chàng lại đến, khi tôi đã trở thành người đàn bà đầu bù tóc rối, sợ hãi tìm những nếp nhăn trong gương mỗi ngày, khi sự nhiệt huyết yêu đương trong tôi đã mỏi mệt, chỉ còn sự mặc cảm khoét ruỗng mình đến nỗi thấy mình cô đơn hơn cả một con ốc lang thang trên sa mạc. Không còn những căng tràn sức sống, không còn những nông nổi để bất chấp mộng mơ, tôi ôm nỗi đau rất đàn bà - nỗi đau bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình khao khát từ chối.

    Nỗi đau bị từ chối không phải hồn nhiên như tuổi 20, từ chối nắm tay nhau đi cùng một đoạn đường cho khác người xa lạ rồi vội vã quên nhau trước ngã ba đường. Nỗi đau bị từ chối của một người đàn bà tự thấy mình già nua ở cuối mùa nhan sắc, là nỗi đau khi thấy bản thân không còn được khao khát nữa. Người đàn bà già nua xấu xí, cố siết lấy bàn tay người đàn ông của mình mãi mà vẫn không chặt, vì người đàn bà ấy không còn được nắm tay nữa. Ở tuổi hai mươi, người đàn bà khinh khỉnh đón nhận những ánh mắt dán chặt vào bộ ngực căng tràn hay cặp đùi mơn mởn của mình, suy nghĩ làm cách nào để đưa được cô gái ấy lên giường. Bây giờ, người đàn ông liếc ngang người đàn bà già nua ấy một cách hời hợt và nghĩ trong đầu, làm thế nào để không phải lên giường với người đàn bà này.

    Có những đêm trằn trọc, người đàn bà già nua ấy cố tình nhắn cho người đàn ông một dòng tin rằng "em nhớ anh", để nhận lại lời xua đuổi một cách lịch sự trăm lần như một: "Em ngủ đi". Không đơn giản là đau. Cũng không phải là nỗi buồn hay sự hụt hẫng mà là một thứ hanh hao rất khó gọi tên.

    Ngày bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình từng khao khát từ chối, tôi gọi đó là một trong những ngày tận cùng của tuyệt vọng. Không tham gia một trận chiến, mà vẫn thấy bản thân đầy thương tích. Tôi ôm ngực mình rạn vỡ, để nhắc nhở mình rằng, mình đã gầy mòn, héo úa như một cành hoa. Người đàn ông duy nhất mà tôi khao khát tìm mọi cách để lảng tránh tôi, chính xác hơn là lảng tránh để phải làm tình với tôi. Nỗi đau đó được gọi là vĩnh viễn. Đến chết cũng không bao giờ xóa nhòa được.

    Tôi vẫn biết bản thân sẽ chẳng mở lòng với một ai thêm, càng không bao giờ đặt mình quỵ lụy trước tình yêu hay ràng buộc trước bất kỳ một mối quan hệ nào, nhưng nỗi đau bị từ chối, nỗi đau khi phải thừa nhận bản thân không bao giờ được khao khát nữa, quả thực lớn bằng vết thương chí mạng. Sự kiêu hãnh trong tôi đã bị đánh gục hoàn toàn. Nhưng anh vẫn mãi mãi cho rằng, mình vô can.

    Vậy thì, nếu không chọn tha thứ cho cuộc đời, tôi biết phải tha thứ cho ai?

    Tận cùng đêm là… ngày

    Hằng đêm, trước khi khép mắt lại để cố vùi mình vào giấc ngủ nhọc nhằn, tôi vẫn thường tự nhắc nhủ bản thân rằng: Hãy tha thứ cho cuộc đời. Dù cho cuộc đời có vùi dập mình đến đâu, dù cho con người có tráo trở xấu xa đến cỡ nào, mình hãy tha thứ cho tất cả. Mình tha thứ cho cuộc đời, thì cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình. Nước mắt cũng lấp lánh như kim cương, đừng sợ phải khóc. Hãy sợ, khi nước mắt không còn rơi được nữa. Còn biết khóc nghĩa là còn biết tha thiết với cuộc đời, còn biết lưu luyến với tình người, sao phải sợ nước mắt đến vậy?

    Đêm dù có dài đến đâu thì tận cùng đêm cũng là ngày! Tận cùng của nỗi tuyệt vọng, ta sẽ thấy tuyệt vọng cũng đẹp như những vì sao trong đêm tối.

    Có những tháng ngày tuyệt vọng đến cùng cực, ôm nỗi buồn của một cô gái đầy bỡ ngỡ trước cuộc đời đã bị những xót xa cào xước hay ôm nỗi đau đớn của một người đàn bà đã biết nếm thấy vị ngọt trong nước mắt, tôi đều cảm thấy mình bình yên đến lạ lùng. Sóng gió vẫn gầm gào ngoài kia, nhưng trong trái tim này, tôi vẫn tìm được bình yên bởi trái tim đã biết lựa chọn bao dung và tha thứ. Khi ấy, tôi lại tha thiết tin rằng, rồi cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình dẫu mình có làm biết bao điều xuẩn ngốc.

    Đột ngột, đến một cái tuổi, tôi cảm thấy cô đơn có vị ngọt the cay của một viên kẹo bạc hà. Không phải cái kiểu giả vờ chai sạn, tôi không muốn mình từ chối những đặc quyền chỉ có ở tuổi thanh xuân, vẫn luôn muốn sống như ở tuổi thanh xuân, chỉ là trái tim biết rung động nhưng không thể nào thổn thức nữa. taxi tải thành hưng
     
  15. phuong7 Active Member
    phuong7

    phuong7 Active Member

    Tham gia ngày:
    16/8/18
    Bài viết:
    2,895
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Tột cùng nỗi đau, tôi chọn cách tha thứ

    chuyển nhà thành hưng Tuổi 20, tôi khao khát một người đàn ông đủ mạnh mẽ, bản lĩnh, giỏi giang hơn mình để có thể dựa vào. Một chàng hoàng tử như trong những giấc mơ cổ tích đến và dắt tay mình cùng đi. Nhưng người đàn ông ấy không đến ở tuổi hai mươi. Chàng lại đến, khi tôi đã trở thành người đàn bà đầu bù tóc rối, sợ hãi tìm những nếp nhăn trong gương mỗi ngày, khi sự nhiệt huyết yêu đương trong tôi đã mỏi mệt, chỉ còn sự mặc cảm khoét ruỗng mình đến nỗi thấy mình cô đơn hơn cả một con ốc lang thang trên sa mạc. Không còn những căng tràn sức sống, không còn những nông nổi để bất chấp mộng mơ, tôi ôm nỗi đau rất đàn bà - nỗi đau bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình khao khát từ chối.

    Nỗi đau bị từ chối không phải hồn nhiên như tuổi 20, từ chối nắm tay nhau đi cùng một đoạn đường cho khác người xa lạ rồi vội vã quên nhau trước ngã ba đường. Nỗi đau bị từ chối của một người đàn bà tự thấy mình già nua ở cuối mùa nhan sắc, là nỗi đau khi thấy bản thân không còn được khao khát nữa. Người đàn bà già nua xấu xí, cố siết lấy bàn tay người đàn ông của mình mãi mà vẫn không chặt, vì người đàn bà ấy không còn được nắm tay nữa. Ở tuổi hai mươi, người đàn bà khinh khỉnh đón nhận những ánh mắt dán chặt vào bộ ngực căng tràn hay cặp đùi mơn mởn của mình, suy nghĩ làm cách nào để đưa được cô gái ấy lên giường. Bây giờ, người đàn ông liếc ngang người đàn bà già nua ấy một cách hời hợt và nghĩ trong đầu, làm thế nào để không phải lên giường với người đàn bà này.

    Có những đêm trằn trọc, người đàn bà già nua ấy cố tình nhắn cho người đàn ông một dòng tin rằng "em nhớ anh", để nhận lại lời xua đuổi một cách lịch sự trăm lần như một: "Em ngủ đi". Không đơn giản là đau. Cũng không phải là nỗi buồn hay sự hụt hẫng mà là một thứ hanh hao rất khó gọi tên.

    Ngày bị người đàn ông duy nhất cuộc đời mình từng khao khát từ chối, tôi gọi đó là một trong những ngày tận cùng của tuyệt vọng. Không tham gia một trận chiến, mà vẫn thấy bản thân đầy thương tích. Tôi ôm ngực mình rạn vỡ, để nhắc nhở mình rằng, mình đã gầy mòn, héo úa như một cành hoa. Người đàn ông duy nhất mà tôi khao khát tìm mọi cách để lảng tránh tôi, chính xác hơn là lảng tránh để phải làm tình với tôi. Nỗi đau đó được gọi là vĩnh viễn. Đến chết cũng không bao giờ xóa nhòa được.

    Tôi vẫn biết bản thân sẽ chẳng mở lòng với một ai thêm, càng không bao giờ đặt mình quỵ lụy trước tình yêu hay ràng buộc trước bất kỳ một mối quan hệ nào, nhưng nỗi đau bị từ chối, nỗi đau khi phải thừa nhận bản thân không bao giờ được khao khát nữa, quả thực lớn bằng vết thương chí mạng. Sự kiêu hãnh trong tôi đã bị đánh gục hoàn toàn. Nhưng anh vẫn mãi mãi cho rằng, mình vô can.

    Vậy thì, nếu không chọn tha thứ cho cuộc đời, tôi biết phải tha thứ cho ai?

    Tận cùng đêm là… ngày

    Hằng đêm, trước khi khép mắt lại để cố vùi mình vào giấc ngủ nhọc nhằn, tôi vẫn thường tự nhắc nhủ bản thân rằng: Hãy tha thứ cho cuộc đời. Dù cho cuộc đời có vùi dập mình đến đâu, dù cho con người có tráo trở xấu xa đến cỡ nào, mình hãy tha thứ cho tất cả. Mình tha thứ cho cuộc đời, thì cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình. Nước mắt cũng lấp lánh như kim cương, đừng sợ phải khóc. Hãy sợ, khi nước mắt không còn rơi được nữa. Còn biết khóc nghĩa là còn biết tha thiết với cuộc đời, còn biết lưu luyến với tình người, sao phải sợ nước mắt đến vậy?

    Đêm dù có dài đến đâu thì tận cùng đêm cũng là ngày! Tận cùng của nỗi tuyệt vọng, ta sẽ thấy tuyệt vọng cũng đẹp như những vì sao trong đêm tối.

    Có những tháng ngày tuyệt vọng đến cùng cực, ôm nỗi buồn của một cô gái đầy bỡ ngỡ trước cuộc đời đã bị những xót xa cào xước hay ôm nỗi đau đớn của một người đàn bà đã biết nếm thấy vị ngọt trong nước mắt, tôi đều cảm thấy mình bình yên đến lạ lùng. Sóng gió vẫn gầm gào ngoài kia, nhưng trong trái tim này, tôi vẫn tìm được bình yên bởi trái tim đã biết lựa chọn bao dung và tha thứ. Khi ấy, tôi lại tha thiết tin rằng, rồi cuộc đời sẽ tha thứ lại cho mình dẫu mình có làm biết bao điều xuẩn ngốc.

    Đột ngột, đến một cái tuổi, tôi cảm thấy cô đơn có vị ngọt the cay của một viên kẹo bạc hà. Không phải cái kiểu giả vờ chai sạn, tôi không muốn mình từ chối những đặc quyền chỉ có ở tuổi thanh xuân, vẫn luôn muốn sống như ở tuổi thanh xuân, chỉ là trái tim biết rung động nhưng không thể nào thổn thức nữa. taxi tải thành hưng
     

Chi sẻ trang này